Đôi mắt người cha


Có một người thanh niên sống một mình với cha và tình cha con của họ thật tuyệt vời. Mặc dù trong lớp anh luôn là nguời thấp bé nhất nhưng sự đam mê trái bóng vẫn không làm anh lùi bước. Và cha anh vẫn luôn ở cạnh anh động viên anh những khi buồn nản. Anh quyết định tập luyện hết sức mình và hứa rằng anh sẽ được đá chính thức. Anh không hề bỏ lỡ một buổi tập hay một trận đấu nào thế nhưng anh vẫn luôn bị xếp ở hàng ghế dự bị. Những lúc như thế cha anh vẫn ở cạnh anh, động viên anh nhiều nhất.

Khi vào đại học, anh quyết định gia nhập đội bóng của trường và mọi người ai cũng chắc rằng anh không thể làm được trò trống gì nhưng họ đã lầm. Huấn luyện viên phải thừa nhận đã giữ anh lại bởi vì anh luôn đặt tâm hồn và trái tim mình vào mỗi buổi tập và luôn động viên người khác khi tinh thần họ xuống thấp. Tin anh được giữ lại trong đội đã khiến cha anh rất vui lòng và ông được một vé mời đến xem trận đấu. Mặc dù người thanh niên ấy rất siêng năng luyện tập nhưng anh chưa hề được chơi chính thức trong một trận đấu nào.

Cuối mùa bóng, trong khi đang luyện tập huấn luyện viên đến gặp anh cùng với bức điện tín. Anh sững sờ khi đọc nó và khi đã lấy lại bình tĩnh, anh nói với huấn luyện viên:

– “Cha tôi mất sáng nay. Xin cho tôi được nghỉ tập ngày hôm nay”.

Ông huấn luyện viên vòng tay qua vai anh và nói rằng:

“Nghỉ đến cuối tuần con trai ạ, và nên nghỉ ngơi vào thứ bảy”.

 

Vào ngày thứ bảy, trận đấu diễn ra không được suôn sẻ lắm, đội của anh liên tiếp gặp nhiều rủi ro. “Thưa ông, hãy cho tôi vào sân dù chỉ là ngày hôm nay” – anh thúc giục. Ông huấn luyện viên lờ đi như không nghe thấy, ông không muốn nguời thấp bé nhất của đội được tung ra sân vào những giây phút quan trọng như thế này. Nhưng cuối cùng ông đành phải nói: “Thôi được rồi, anh có thể ra”.

Trước mắt mọi người, đó là điều không thể tin được. Người trước đây chưa hề chơi trận nào đã làm mọi thứ trở nên hoàn hảo. Ðội bạn không thể nào chặn anh lại được, anh chạy, anh tung hứng như một ngôi sao và bàn thắng đã nhanh chóng được ghi. Trận đấu kết thúc với những lời chúc tụng dành cho đội của anh. Cuối buổi, huấn luyện viên chú ý thấy anh ngồi lặng lẽ ở một góc phòng. “Con trai ạ, ta không thể tin được. Hãy nói với ta làm sao anh lại có thể tuyệt vời đến như thế?”. Anh ngước lên cùng với đôi mắt đẫm nước và nói: “Cha tôi đã qua đời nhưng đâu ai biết là ông ấy bị mù. Cha tôi đến tất cả những trận đấu có đội chúng ta tham dự nhưng hôm nay là lần đầu tiên ông ấy được thấy tôi chơi, và tôi muốn cha tôi thấy rằng tôi có thể làm được điều đó”.

Vì vậy, bạn hãy nhớ rằng:

Có ai đó rất tự hào về bạn.

Có ai đó đang nghĩ đến bạn.

Có ai đó quan tâm đến bạn.

Có ai đó rất nhớ bạn.

Có ai đó muốn nói chuyện với bạn.

Có ai đó muốn ở cạnh bạn.

Có ai đó luôn mong sự bình yên cho bạn.

Có ai đó luôn biết ơn mọi sự cổ vũ của bạn.

Có ai đó muốn nắm tay bạn.

Có ai đó luôn muốn bạn hạnh phúc.

Có ai đó muốn tặng quà cho bạn.

Có ai đó thán phục sự mạnh mẽ của bạn.

Có ai đó muốn bảo vệ bạn.

Có ai đó yêu thương bạn vì chính bạn là bạn.

Có ai đó rất vui khi bạn là bạn của họ.

Có ai đó muốn bạn biết rằng họ sẵn sàng ở bên bạn.

Có ai đó muốn làm mọi điều dành cho bạn.

Có ai đó muốn chia sẻ cùng bạn.

Có ai đó vẫn thiết tha với cuộc sống chỉ bởi vì bạn.

Có ai đó luôn cần sự động viên của bạn.

Có ai đó cần niềm tin ở bạn.

Có ai đó rất tin tưởng bạn.

Có ai đó thích một bản nhạc nhắc họ về bạn.

Và có ai đó sẽ khóc khi đọc những dòng này về bạn…

Theo Tuổi trẻ Chủ nhật

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: